Gửi tôi của năm 2017 – UBrander Nguyễn Oanh

Bài tham dự của UBrander Nguyễn Oanh tại chương trình “Gửi tôi của năm 2017“.

Gửi Nguyễn Oanh năm 2017,

2016-khoảng khắc nhìn lại:

Chào Oanh, một năm đã trôi qua rồi có nhanh không? Còn nhớ đầu năm 2016 tôi mới chỉ là học sinh cấp 3 ôn thi đại học cuộc sống của tôi chỉ quanh bán kính 500 m nghĩa là từ trường về nhà và từ nhà đến trường. Có những thứ tôi muốn làm nhưng tôi sợ, tôi khép mình với mọi người ,tôi thấy cuộc sống của mình ngột ngạt quá. Áp lực từ gia đình, từ việc học, từ những lời nói làm tôi tổn thương, tôi khóc rất nhiều tôi lao vào học và đây có lẽ là khoảng thời gian tồi tệ nhất mà tôi từng trải qua mà tôi hủy hoại mình. Từ những cuộc xung đột, từ những bữa cơm đã bao lâu rồi gia đình tôi không ai nói một lời. Thứ duy nhất trong suy nghĩ của tôi là thoát khỏi cuộc sống này.

Ngày đầu tiên thi tôi đã mất bình tĩnh. Tôi còn nhớ cái ngày đó trời nắng lắm bóng dáng mẹ nhỏ bé chờ tôi lo lắng và hi vọng. Mẹ muốn tôi trở thành bác sĩ vì mẹ lo lắng cho tương lai của tôi. Hơn nữa cuộc đời mẹ chịu nổi đau về thể xác về tinh thần thứ làm mẹ hạnh phúc có lẽ là chị em chúng tôi, tôi biết rõ điều đó. Nhưng tôi làm mẹ thất vọng, tôi không đậu y nhưng đậu vào ngành mình muốn học. Gia đình tôi không muốn tôi học vì tôi là con gái. Bố mẹ không tin tôi nhưng vẫn cho tôi đi học vì họ hi vọng một điều gì đó ở tôi. Tôi bước chân vào cánh cửa đại học. Đúng vậy cánh cửa này đóng lại cánh cửa khác mở ra nhưng quan trọng là tôi có mở lòng với nó không.

Môi trường mới, cuộc sống mới, không quen biết một ai. Tôi trải nghiêm một cuộc sống trên bước hành trang đầu tiên của mình. Có những lúc khó khăn muốn bỏ cuộc và lựa chọn của mình liệu có đúng, nhưng mình ngã ai đỡ mình cuôc sống vẫn tiếp diễn mà. Và khi đó tôi hỏi vì sao mình sống thế này, tôi hỏi mày đã mong muốn điều gì, mày đã chịu đựng những gì để có được ngày hôm nay, còn mẹ mày thì sao còn chính bản thân mày thì sao, còn tương lai của mày thì sao?

Thành công đầu tiên của tôi là những chuyến đi. Tôi tìm những chuyến xe lên Hà Nội, tôi tìm đường tới TGM, tôi tìm đường tới ngân hàng để làm thẻ ATM. Khó khăn là tôi không biết đường, tôi cũng chẳng biết gì về công nghệ thông tin cả, có thể người ta sẽ nói tôi ngốc lạc hậu hay quê mùa, nhưng đối với tôi đó là cảm giác mới mẻ, tôi đã mở miệng để nói điều mình muốn. Tôi có dịp được mở mang tầm mắt có dịp được tiếp xúc với nhiều loại người. Việc tìm đường tới bất cứ nơi đâu cũng không còn là vấn đề đối với tôi. Điều quan trọng tôi có những bài học đắt giá và tìm cho mình một người thầy. Chừng nào tôi còn sống khó khăn vẫn sẽ xảy ra dưới dạng này hay dạng khác. Trên con đường mà tôi đi đích đến thì rõ ràng nhưng con đường đến đó lại là một hành trình không dễ.

Tôi đầu tư vào học tiếng anh, một khoản tiền không nhỏ đối với mẹ và khá lớn đối với tôi. Tôi đã dám thách thức bản thân mình, khó khăn đó, nhưng chắc chắn phải đạt được kết quả. Cũng từ quyết định này tôi được gặp những anh chị đã truyền cho tôi cảm hứng mạnh mẽ từ tư duy, cảm xúc và cả sự tự tin. Tôi cảm ơn những người anh người chị nhiều lắm đặc biệt là anh Pháp-người giúp tôi đưa ra quyết định của mình. Lần đầu tiên trong cuộc đời tôi có can đảm nói câu “con yêu mẹ” lần đầu tiên tôi đủ can đảm nói lời quan tâm tới bố. Điều quan trọng tôi yêu gia đình của mình, tôi phải thành công để mẹ có thể hạnh phúc và tự hào về tôi vì thời gian không còn nhiều nữa rồi.

Ngày 25/12 tôi tham gia chương trình “tôi tự lập”. Thất bại, thất vọng, sợ hãi, gần như sắp khóc, tôi thất bại vì không thể thuyết phục người khác trả đồ cho mình, tôi không điều khiển được cảm xúc của mình. Nhưng đổi lại tôi biết đời không như là mơ, kiếm tiền đâu phải dễ , thiếu tài năng, thiếu bản lĩnh thì nhìn đâu cũng thấy gian nan. Tôi thương bố mẹ nhiều hơn. Khi sống với gia đình tôi không cảm nhận được tình cảm gia đình và tôi thấy mình ích kỉ lắm nhưng ra ngoài đời nó dạy tôi gia đình quan trọng đền mức nào. Nổi khổ, sự hi sinh của bố mẹ vì mình lớn tới mức nào.

Khi vượt qua những khó khăn tạm thời nhìn lại nó cũng bình thường thôi.Bù lại mình trưởng thành hơn một chút. Cảm giác vượt qua nổi sợ hay những giới hạn mà mình tự đặt ra hạnh phúc quá. Điều mà tôi hối tiếc không thể thực hiện trong năm nay đó là không cố gắng nhiều hơn ,không đọc sách nhiều hơn,không tận dụng tối đa thời gian, không tập trung vào mục tiêu của mình và không yêu thương nhiều hơn.

Cảm ơn bố mẹ đã cho con cuộc sống này. Cảm ơn Oanh dù khó khăn,dù có những lúc yếu đuối mày vẫn vượt qua và không từ bỏ. Cố lên mới chỉ là bắt đầu thôi, những khó khăn này vẫn chưa là gì cả. Cảm ơn anh Trần Đăng Khoa người Thầy đã cho em động lực mạnh mẽ. Cảm ơn cuộc sống đã cho tôi có mặt tại đây!

Năm 2017-Bước tiếp thành công:

  • Tháng 3/2017 tôi nói được tiếng anh, giao tiếp được với người nước ngoài về các chủ đề trong vòng 2h.  Lí do: tìm được việc làm thêm kiếm tiền đi học. Có cơ hội đi du học.
  • Đọc 12 quyển sách về tư duy, kĩ năng. Lí do: Hiểu biết, áp dụng,rèn luyện thói quen đọc sách, có thời gian để nhìn lại mình(mỗi tháng một quyển).
  • Dành được học bổng của nhà trường: Lí do: nộp học phí cho kì học tiếp theo.
  • Kiếm được 5000.000. Lí do: tham gia vào khóa học “Sống và Khát Vọng”
  • Tập trung phát triển bản thân. Tham gia các hội thảo về kĩ năng tư duy nhiều hơn ít nhất 2 tháng 1 lần. Lí do: Làm mới cuộc sống của mình ,học được nhiều hơn.
  • Liên tục tiến lên.

Hẹn gặp lại Oanh trên đỉnh thành công 2017.

Thân ái,

UBrander Nguyễn Oanh

UBrand

Xem thêm

Tham gia UBrand

Đăng ký nhận bài viết

Join 166 other subscribers

Bài viết thuộc danh mục:

Thẻ bài viết: