[Tôi và UBrand] Tôi đã bước ra khỏi vòng tròn sợ hãi của chính mình – Nguyễn Thị Thu Trang

Bài dự thi của UBrander Nguyễn Thị Thu Trang – cuộc thi “Tôi và UBrand

Đúng rồi! Hôm nay đã là 19/08/2016 rồi. Vậy mà tôi vẫn chưa viết bài gửi UBrand. Cũng không biết tại sao lần này tôi lại để lâu đến thế. Biết đến UBrand vào ngày nào, đến tôi cũng chẳng nhớ rõ nữa, tôi chỉ nhớ hồi đó giao diện đợi khá lâu mới xuất hiện nhưng cũng nhờ đó tôi có thật nhiều câu cổ vũ tinh thần. Còn nhớ hồi tôi chưa gắn bó với UBrand nhiều như thế này, tôi còn là một cô gái hay cười và lạc quan nhưng suy nghĩ vẫn bị gắn chặt với một vài điều tiêu cực mà xã hội luôn cho là đúng.

Tôi thích hoạt động xã hội nhưng không đăng kí một hoạt động nào, phần vì nơi tôi sống không có nhiều hoạt động nhưng phần lớn là do sự kém tự tin của tôi. Lo, ngại và lì. Cũng không biết tại sao tôi lại đam mê các hoạt động cộng đồng như vậy nữa. Có thể do tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê gắn chặt với đồng ruộng, chỉ lo không đủ ăn thôi, chỉ lo mất mùa nên bản thân tôi mơ ước đi khắp nơi, không chỉ vì chính mình mà còn vì nhiều người khác, nhất là trẻ em vùng cao để góp phần giúp các em có những suy nghĩ khác đi, tích cực hơn. Dù sao cũng nhất định phải học, phải đọc. Giờ đây tôi đã đủ tự tin để đăng kí vào lá đơn đi tình nguyện hay tham gia các hoạt động xã hội.

Tôi và UBrand

Còn nhớ ngày bé, tôi béo, nói nhiều và to lắm. Mẹ hay mắng cũng hay bắt tôi làm nhiều điều. Tôi đã từng ghét mẹ, ước có một người mẹ khác, muốn được ăn bánh mì mỗi sáng thay vì chỉ ăn cơm, muốn được ăn quà vặt như chúng bạn, muốn có quần áo đẹp và nhiều để mặc khi đến trường, muốn được đưa đi học, được khoe với chúng bạn rằng mẹ tao dạy nấu ăn và dạy làm vườn. Giờ thì tôi đã cười vào tôi hồi ấy về sự trẻ con và hay giận dỗi, thiếu suy nghĩ và đáng trách. Ngày từng ngày, tôi đã hiểu rằng, bố mẹ đã phải vất vả như thế nào để kiếm tiền. Mẹ yêu tôi nên mới nói tôi làm những điều ấy. Hơn tất cả, mẹ chỉ muốn tôi có một tương lai tốt hơn là việc chỉ học đại học xong rồi về quê và lấy chồng. Tôi giờ đã biết yêu và hiểu những điều mẹ đang làm hơn. Tôi cũng đã từng là một đứa chỉ biết trách móc mẹ không cho tôi làm cái này, để cho tôi thiếu cái kia. Bây giờ, tôi mới hiểu được mẹ đã vất vả như thế nào để giữ gìn gia đình và bảo vệ gia đình này. Mẹ đã cho tôi động lực để làm nhiều điều lớn lao hơn.

“Ước mơ” và “đam mê” là những từ mà nhiều người vẫn luôn tìm kiếm và theo đuổi. Tuy nhiên, tôi chưa từng nghĩ đến điều này khi chưa vào UBrand. Khi mà trước đây, tôi mông lung cho những dự định hão huyền trong chuyện ngôn tình, phim, có một chàng hoàng tử rồi bla bla. Hay chỉ suy nghĩ đơn giản là trở thành một người thật tốt thôi, còn việc sẽ có kì tích và có tất cả trong cuộc sống này thì điều đó sẽ được bụt giúp.

Tìm ra những dam mê của mình đã rất khó, cố gắng theo đuổi cũng như sống cùng nó lại càng khó hơn. Tôi luôn mơ ước mình là một giáo viên để có thể yêu thương những học sinh của mình, dạy chúng những bài học làm người hoặc trở thành những cô công an đi bảo vệ đất nước và thay đổi những tên tội phạm, giúp họ trở về cuộc sống bình thường.

Tôi và UBrand

Bây giờ, tôi biết rằng tôi thích và yêu công việc giúp đỡ người khác, thích tiếp xúc với mọi người và muốn đồng hành cùng họ. Vậy nên tôi chọn coach, tôi đã từng nghe rằng nó khó, khổ và áp lực, chẳng mấy ai chịu nổi. Nhưng trong tim tôi luôn đập nhanh khi nghĩ về nó. Và luôn tự dặn bản thân mỗi ngày đều phải cố gắng, cố gắng không ngừng để đạt được điều mà tôi ao ước. Tôi luôn tưởng tượng ra khi tôi được nhận chiếc áo màu đen chữ trắng đó, tôi sẽ cười trong nước mắt, nói với người trao cho tôi rằng: “Em cảm ơn, em đã đợi giây phút này bốn năm rồi!”. Tôi biết chặng đường mình đi còn dài và xa xôi lắm nhưng trong tôi chưa bao giờ nghĩ đến hai từ bỏ cuộc cả, dù đôi lúc mệt mỏi tôi có lỡ quên đi nó.

Tôi nhớ rằng, trước đây, tôi chỉ thích tiếp xúc với những người giống mình, chỉ yêu quý những người giống mình, hay phán xét người khác và ghét những người giỏi hơn mình. Tôi chỉ thích đọc truyện tình cảm, ít đọc sách, ham xem ti vi và học vì bố mẹ. Ngày hôm nay, tôi tự hào vì tôi thích đọc sách – những quyển sách về phát triển bản thân, sách về cha mẹ, sách về đạo đức. Ngoài ra, tôi cũng yêu thích lịch sử và rèn cho mình tình yêu với sách, nhờ thế mà tôi thay đổi tích cực lắm. Tôi đã nhận ra rằng, khi chỉ tiếp xúc với những người bình thường suy nghĩ mức trung bình, sợ phải thành công hay nghĩ nó không bao giờ đến với mình, đó chỉ là một tư tưởng ấu trĩ.

Tôi vào UBrand và được biết nhiều anh chị thành công về cả tiền bạc lẫn tinh thần nhưng họ vẫn luôn sống có ý nghĩa, tôi thấy mình có động lực hơn, tôi thích nói chuyện và gần gũi họ hơn. Bởi xung quanh họ là sự cố gắng và nỗ lực không ngừng, luôn vươn tới những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Nhờ được tiếp xúc với họ mà tôi thực sự đã khôn lên và tinh tế hơn rất nhiều. Họ bảo ban tôi, chỉ ra những điều chưa được một cách thẳng thắn và những gì tôi nên thay đổi để tốt hơn. Tôi nhận ra cuộc sống là một món quà. “Hãy cho tôi biết những người bạn của bạn tôi sẽ cho bạn biết bạn là ai”. Câu nói này thật thú vị. Giờ thì tôi đã là một cô bé 18 tuổi vui vẻ và can đảm hơn, hấp thụ nhiều hơn, suy nghĩ rộng hơn và muốn bước xa hơn.

UBrander Nguyễn Thị Thu Trang
Nguyễn Thị Thu Trang hiện là sinh viên Đại học Khoa Học Tự Nhiên Hà Nội. UBrander Nguyễn Thị Thu Trang là một người khá hòa đồng, thân thiện, có khả năng giao tiếp với mọi người, thiên về hướng ngoại, mạnh mẽ. Câu nói yêu thích: “Hãy nỗ lực, kiên trì, chăm chỉ và tập trung vào những gì mình có thể làm được. Và sau đó đừng mất ngủ vì những thứ còn lại”.

 

UBrand

Xem thêm

Tham gia UBrand

Đăng ký nhận bài viết

Join 135 other subscribers

Bài viết thuộc danh mục:

Thẻ bài viết: